Từ âm thanh của Trái Đất đến chấm xanh mờ nhạt

Hồi trưa mình có viết bài về việc mua game từ thiện, sau khi mình mua và tải về thì có thấy một album tên là Sounds Of Earth (Âm thanh của Trái Đất), lúc đầu thì mình nghĩ rằng đây chỉ là soundtrack của game nên cũng không chú ý lắm, sau khi làm một số công việc buổi trưa, mình mở thư mục đó ra thử và thấy 1 file PDF, đọc file PDF đó và mình mới biết album Sounds of Earth của HighSkies này là cái gì, mình không thể không chia sẻ với các bạn cái cảm giác tuyệt vời mình vừa có được khi đọc tài liệu này.

Chiếc đĩa vàng…

Vào cuối mùa hè năm 1977, NASA phóng 2 tàu thám hiểm vũ trụ Voyager I và Voyager II với mục tiêu thăm dò sao Mộc (Jupiter) và sao Thổ (Saturn), bao gồm cả việc thu thập thông tin về 20 mặt trăng và các vòng tròn của những hành tinh này.

Trọng lực của sao Mộc sau đó sẽ bắn tàu thám hiểm ra khỏi hệ mặt trời, đi sâu vào Dải Ngân Hà. Các tàu thám hiểm này sau đó sẽ bay theo quỹ đạo đi xuyên qua tâm của Dải Ngân Hà theo chu kỳ 250 triệu năm (1/4 tỉ năm) mãi mãi.

Mỗi tàu thám hiểm mang trên mình một đĩa đồng bọc vàng, dữ liệu bên trong được mã hóa, khi giải mã thì nội dung là hình ảnh, âm thanh và các thông điệp từ con người trên trái đất đến bất kỳ nền văn minh nào vô tình bắt được Voyager I hoặc II trong một tuơng lai xa xăm nào đó…


Nội dung trong đĩa: Hình ảnh tượng trưng của con người, làm sao để đi đến được trái đất (hy vọng người ngoài hành tinh không tới đánh chiếm trái đất chúng ta )


Các lời chào (có cả lời chào việt nam nữa đó)


Hình ảnh được chọn lọc đưa vào đĩa vàng

Báo cáo mới nhất của NASA về Voyager: Ở thời điểm ngày 12 tháng 4 năm 2010 Voyager 1 ở khoảng cách 113.158 AU (16.928 tỷ km, hay 10.518 tỷ dặm)

Thời gian để thu thập dữ liệu đưa vào chiếc đĩa này rất ngắn, tổng cộng thời gian tạo ra chiếc đĩa chỉ có 6 tuần lễ kể từ khi có người đề xuất ý kiến đến khi hoàn thành. Chiếc đĩa có đường kính 305mm, được bọc trong một hộp vàng, chứa 118 tấm hình, 28 đoạn nhạc, 55 thông điệp và 19 Âm thanh của Trái Đất.

Bạn có thể đọc file PDF nói trên và bạn có thể nghe Âm Thanh của Trái Đất khi tải file nằm ở link mình đưa dưới đây, cảm giác nghe thông điệp của con người dành cho người ngoài trái đất thật là lạ, bạn hãy đọc và hãy nghe để tự cảm nhận nhé.

Nãy giờ mình nói lan man về Âm thanh của Trái Đất rồi, vậy thì chấm xanh mờ nhạt là cái gì?

Vào ngày 14 tháng 2 năm 1990, sau khi các tàu thám hiểm Voyager vượt qua Sao Hải Vương và sao Diêm Vương, các máy chụp hình trên tàu được ra lệnh là quay ngược lại và chụp một loạt ảnh. Đây là loạt ảnh “chân dung” đầu tiên về hệ mặt trời của chúng ta, những tấm hình này cho ta biết được rằng từ ngoài nhìn vào thì Hệ Mặt Trời sẽ trông ra sao, rằng Trái Đất của chúng ta nhìn như thế nào từ khoảng cách sáu tỉ năm trăm triệu km.

Và trái đất của chúng ta, nơi mà con người với trí tuệ bé nhỏ nghĩ rằng là trung tâm của vũ trụ, nơi mà mỗi con người cho rằng mình thật là quan trọng và đặc biệt, trái đất đó chỉ là một chấm mờ nhạt, một chấm mờ nhạt màu xanh, có kích thước nhỏ hơn 1 điểm ảnh nằm ngay giữa luồng sáng thẳng tạo ra bởi việc chụp ảnh quá gần mặt trời.


Chấm xanh mờ nhạt

Bạn hãy nhìn cái chấm nhỏ xíu đó, đó là nhà của chúng ta. Tất cả mọi người bạn yêu, tất cả những người bạn biết, tất cả những người bạn chỉ nghe nói, tất cả con người từ cổ đại đến bây giờ đã sống và đã chết ở trên đó. Những niềm vui và nỗi buồn, những đau khổ và hạnh phúc tưởng như có thật, những thợ săn và con mồi, những anh hùng và kẻ hèn hạ, những thợ xây và kẻ phá, những ông vua và kẻ chăn cừu, những cặp tình nhân và kẻ thù, những người mẹ và đứa con mới sinh, những nhà bác học và kẻ ngu ngốc, những kẻ tham nhũng và người chính trực, những ngôi sao ca nhạc và điện ảnh, những kẻ tội đồ và những vị thánh, những giáo chủ và tín đồ sùng đạo, những kẻ ngông cuồng và người vĩ đại… tất cả lịch sử của loài người đã và đang sống ở đó, trên một chấm bụi lơ lửng trong một dải nắng mặt trời…


Cập nhật: Sau cuộc hành trình dài 33 năm, Voyage 1 đã đến được rìa Hệ Mặt Trời http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2010/12/3BA246EF/

Nguyên bản: http://crookedindifference.com/post/1480076728/from-this-distant-vantage-point-the-earth-might

Carl Sagan wrote about this photograph in a 1994 book titled Pale Blue Dot: A Vision of the Human Future in Space. In Sagan’s words:

“From this distant vantage point, the Earth might not seem of particular interest. But for us, it’s different. Look again at that dot. That’s here, that’s home, that’s us. On it everyone you love, everyone you know, everyone you ever heard of, every human being who ever was, lived out their lives. The aggregate of our joy and suffering, thousands of confident religions, ideologies, and economic doctrines, every hunter and forager, every hero and coward, every creator and destroyer of civilization, every king and peasant, every young couple in love, every mother and father, hopeful child, inventor and explorer, every teacher of morals, every corrupt politician, every “superstar,” every “supreme leader,” every saint and sinner in the history of our species lived there – on a mote of dust suspended in a sunbeam.
The Earth is a very small stage in a vast cosmic arena. Think of the rivers of blood spilled by all those generals and emperors so that, in glory and triumph, they could become the momentary masters of a fraction of a dot. Think of the endless cruelties visited by the inhabitants of one corner of this pixel on the scarcely distinguishable inhabitants of some other corner, how frequent their misunderstandings, how eager they are to kill one another, how fervent their hatreds.
Our posturings, our imagined self-importance, the delusion that we have some privileged position in the Universe, are challenged by this point of pale light. Our planet is a lonely speck in the great enveloping cosmic dark. In our obscurity, in all this vastness, there is no hint that help will come from elsewhere to save us from ourselves.
The Earth is the only world known so far to harbor life. There is nowhere else, at least in the near future, to which our species could migrate. Visit, yes. Settle, not yet. Like it or not, for the moment the Earth is where we make our stand.
It has been said that astronomy is a humbling and character-building experience. There is perhaps no better demonstration of the folly of human conceits than this distant image of our tiny world. To me, it underscores our responsibility to deal more kindly with one another, and to preserve and cherish the pale blue dot, the only home we’ve ever known”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

one + 17 =